Bộ sách của tác giả Nguyễn Thế Đăng

Bộ sách của tác giả Nguyễn Thế Đăng

ĐẶT MUA 

ĐỌC THỬ

📗 Tác phẩm tiêu biểu:
  • Duy Thức Thấy Thẳng Bản Tánh Của Tâm (2025)
  • Tuệ Trung Thương Sĩ (2025)
  • Cư Trần Lạc Đạo Phú (2025)
  • Trần Nhân Tông, Đời - Đạo không hai (2024)
  • 10 Tư tưởng Pháp Hoa trong đời sống hằng ngày (2024)
  • Tâm linh như là sự tiến hóa tất yếu của con người (2024)
  • Mở đôi mắt Kim Cương (2023)
  • Hiện tại vĩnh cửu (2023)
  • Vũ trụ trong hạt bụi (2022)
  • Bài ca của tự do và niềm vui (2022)
Nguyễn Thế Đăng là một nhà sư, pháp hiệu Thích Minh Diệu, thuộc thế hệ đệ tử đời thứ ba của chùa Tây Tạng ở Bình Dương.
  • Thực hành theo Luận Đại thừa Khởi Tín (2021)
  • Thiền tông bản hạnh (2020)
  • Chú giảng Cư trần lạc đạo phú (2019)
  • Kinh Nhập Lăng Già – dịch và giảng (2016)
  • Lục Tổ Pháp Bảo Đàn Kinh giảng giải (2016)
  • Kinh Lăng Nghiêm hành giải (2016)
  • Kinh Viên Giác lược giảng (2015)
  • Con người toàn diện, hạnh phúc toàn diện (2012)
  • Thực hành con đường Bồ tát qua kinh Duy Ma Cật (2011)
  • Thực tại thiền (2003)
  • Bát nhã Tâm Kinh thiền giải (2002)
Tác giả Nguyễn Thế Đăng đã viết, dịch giảng hàng chục cuốn sách và viết trên 350 bài đăng trên các báo như Văn Hóa Phật Giáo, Tuần san và Nguyệt san Giác Ngộ, Thư Viện Hoa Sen, v.v…

Lời mời đọc

Nguyễn Thế Đăng là một nhà sư, pháp hiệu Thích Minh Diệu, thuộc thế hệ đệ tử đời thứ ba của chùa Tây Tạng ở Bình Dương.
Tác giả Nguyễn Thế Đăng đã viết, dịch giảng hàng chục cuốn sách và viết trên 350 bài đăng trên các báo như Văn Hóa Phật Giáo, Tuần san và Nguyệt san Giác Ngộ, Thư Viện Hoa Sen, v.v…

.

Gioi thieu tac  gia

,

,

^

Những Mảnh Pháp Rời là bộ sách gồm nhiều cuốn được ghi chép lại từ những bài giảng của tác giả Nguyễn Thế Đăng dành cho học trò trong việc tu học Phật pháp.
Đôi khi có những đoạn đối thoại chỉ là những câu trả lời sắc bén ngắn gọn, cái vỗ tay bất chợt trên bàn, hay điệu cười “khà khà” trong bộ đồ nâu sồng giản dị, tác giả Nguyễn Thế Đăng vẫn luôn có những cú xoay chuyển bất ngờ đối với tâm thức của học trò ngay tại đó, đốn ngã cái tôi lăng xăng, chỉ thẳng vào cái tâm luồn lách, dỡ bỏ không biết bao nhiêu mặt nạ, lật mặt đủ kiểu thói xấu xa và vẫn luôn tìm cách nâng cấp trao quà cho bất kể ai có duyên trò chuyện cùng Thầy. Lần theo những trao đổi trực tiếp thú vị và sâu sắc ấy, người đọc sẽ không khỏi bất ngờ, ngạc nhiên hay phá lên cười trước trí tuệ và tình thương nơi Thầy với con người.
Những phần trả lời của Thầy với trò, của một vị tu sĩ Phật giáo dành cho Phật tử… luôn được thể hiện rất gần gũi, trực quan và sinh động. Độc giả khi đọc sách sẽ có một cảm nhận đặc biệt rằng dường như tác giả đang ngồi trước mặt mình trò chuyện và giải đáp các khúc mắc bấy lâu trong lòng. Có những câu trả lời dài và đặc biệt cuốn hút giống như một nguồn mạch trôi chảy không dứt, những lời chỉ thẳng cứ vậy tuôn ra một cách tự nhiên, logic, khoa học, trực tiếp và đặc biệt là vô cùng chân thật.
Lòng bi của Thầy muôn màu sắc
Lúc nhẹ, khi căng, lúc nghị nghiêm
Như vạn trò chơi Thầy kiến lập
Cũng để tâm con rộng mở lòng.
Thân giáo “Đời – Đạo không hai” được thể hiện rất rõ nét trên các phần khéo vấn khéo đáp trong sách mà người đọc như được chứng thực một vị Thầy sống động bằng xương bằng thịt, không tách rời khỏi truyền thống, nhưng cũng không bị đóng khung trong truyền thống. Thầy linh hoạt nơi mọi phương tiện chỉ thẳng cho học trò, uyên thâm và sâu sắc trên từng lời dạy.
Thầy từng nói “Nhiệm vụ của Thầy là đánh thức cho các bạn biết được là các bạn có một cái kho tàng, một cái công đức gọi là vô hạn, nhưng các bạn có biết sử dụng hay không, vậy thôi. Tất cả lời Thầy nói đều đánh thức. Gợi cho các bạn nhớ lại các bạn là một cái gì đó, là bạn vốn có cái đó, chứ không phải công đức nó nằm chỗ nào hết. Nơi tấm lòng, mỗi người nếu biết thì sẽ mở ra.”
Để kết lời mời đọc cho bộ sách ý nghĩa này, xin chia sẻ một cảm xúc từ người học trò khi viết về thầy mình, tác giả Nguyễn Thế Đăng:

“Nhờ Thầy mà cửa ngõ để chúng tôi bước vào đại dương gia trì của chư Phật dần được rộng mở. Thầy chỉ cho chúng tôi cái sẵn có ấy nơi mỗi người, và hơn thế Thầy truyền cho chúng tôi cái khát khao để khám phá đại dương, một khát khao bền bỉ không chỉ cho một đời mà nhiều đời, không chỉ ở một nơi mà khắp chốn. Vì Thầy yêu con người!”

,

,

-

Loi moi doc

.

Những Mảnh Pháp Rời là bộ sách gồm nhiều cuốn được ghi chép lại từ những bài giảng của tác giả Nguyễn Thế Đăng dành cho học trò trong việc tu học Phật pháp.

* Phí vận chuyển đồng giá 25.000 vnđ toàn quốc *
(Miễn phí vận chuyển với đơn sách trên 200.000 đ)

Hiện Tại Vĩnh Cửu

ĐẶT MUA

  • Khổ sách: 14 x 20 cm
  • Số Trang: 264 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa: 119.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 101.150 vnđ (-15%)

Mở Đôi Mắt Kim Cương

ĐẶT MUA

  • Khổ sách: 13 x 19 cm
  • Số Trang: 180 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa: 99.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 84.150 vnđ (-15%)
  • Khổ sách: 14,5 x 20,5 cm
  • Số Trang: 260 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa: 99.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 84.150 vnđ (-15%) 

Tâm Linh Như Là Sự Tiến Hoá Tất Yếu Của Con Người

ĐẶT MUA

  • Khổ sách: 13 x 20,5 cm
  • Số Trang: 222 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa: 98.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 83.300 vnđ (-15%)

Thực Hành Theo Luận 
Đại Thừa Khởi Tín

ĐẶT MUA

  • Khổ sách: 14,5 x 20,5 cm
  • Số Trang: 368 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa: 118.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 100.300 vnđ (-15%)

Vũ Trụ Trong Hạt Bụi

ĐẶT MUA

* Phí vận chuyển đồng giá 25.000 vnđ toàn quốc *
(Miễn phí vận chuyển với đơn sách trên 200.000 đ)

Tuệ Trung
Thượng Sĩ

ĐẶT MUA

  • Khổ sách: 13 x 19 cm
  • Số Trang: 184 trang
  • NXB: Thế Giới
  • Giá bìa: 99.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 84.150 vnđ (-15%)

Cư Trần Lạc Đạo Phú

  • Khổ sách: 13 x 19 cm
  • Số Trang: 136 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa:  89.000 vnđ
  • Giá ưu đãi:  75.650 vnđ (-15%)

ĐẶT MUA

Trần Nhân Tông,
Đời - Đạo không hai

  • Khổ sách: 13 x 19 cm
  • Số Trang: 144 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa: 93.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 79.050 vnđ (-15%)

ĐẶT MUA

Sach cung tac gia

,

  • Khổ sách: 14,5 x 20,5 cm
  • Số Trang: 268 trang
  • NXB: Thế Giới
  • Giá bìa: 155.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 120.900 vnđ (-22%)

ĐẶT MUA

Những Mảnh Pháp Rời

Thiền và Đại toàn thiện

ĐẶT MUA

  • Khổ sách: 14,5 x 20,5 cm
  • Số Trang: 224 trang
  • NXB: Thế Giới
  • Giá bìa: 133.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 103.740 vnđ (-22%)

Những Mảnh Pháp Rời

Những bài giảng năm 2022 – 2023 được ghi lại

  • Khổ sách: 14,5 x 20,5 cm
  • Số Trang: 340 trang
  • NXB: Thế Giới
  • Giá bìa: 188.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 146.640 vnđ (-22%)

ĐẶT MUA

Những Mảnh Pháp Rời

Chánh niệm tỉnh giác

10 Tư Tưởng Pháp Hoa Trong Đời Sống Hằng Ngày

  • Khổ sách: 13 x 19 cm
  • Số Trang: 120 trang
  • NXB: Tôn Giáo
  • Giá bìa: 88.000 vnđ
  • Giá ưu đãi: 74.800 vnđ (-15%)

ĐẶT MUA

* Phí vận chuyển đồng giá 25.000 vnđ toàn quốc *
(Miễn phí vận chuyển với đơn sách trên 200.000 đ)

Đây là những bài giảng của Thầy (tác giả Nguyễn Thế Đăng), được ghi âm lại từ các buổi Pháp Đàm diễn ra mỗi tháng vào sáng Chủ nhật. Chủ đề không có sự chuẩn bị trước, mà do các vị tham gia đặt ra hoặc hỏi. Xuyên suốt ba tiếng, Thầy vừa giảng, vừa trả lời hoặc trực tiếp đối thoại.

“Tất cả cấp bậc của Phật giáo, dầu là Đại ấn hay Đại toàn thiện đều lấy Mười Địa làm căn bản. Có nhiều người tranh cãi về đốn ngộ – tiệm ngộ, đốn tu – tiệm tu gì đó. Thật sự, tất cả đất (địa) đó đều nằm trên Phật Địa nên mới gọi là bình đẳng, đây là bình đẳng tuyệt đối, tất cả các địa đều nằm trên Phật địa, đó chính là Quả thừa. Quả thừa nghĩa là cái địa cao tối nhờ nhưng vẫn nằm trên Phật địa, quả lớn nhất.”

Những bài giảng năm 2022 – 2023 được ghi lại
Tình yêu thương giúp cho mình có tự do, nó giải quyết tất cả mọi sự, mọi việc. Ông này ghét tôi, nhưng tôi vẫn thương yêu được, đó là tự do.

Có gia tài nào tự do bằng cái đó không? Tình thương yêu chính là sự tự do. Bất chấp anh có ghét tôi, kệ anh, tôi vẫn yêu thương anh được, đó là tự do.
"
Nên nhớ là người ta tìm đối tượng càng cao chừng nào và càng phổ quát chừng nào để tham thiền thì người ta thực hành được mọi lúc mọi nơi; chớ kiếm đối tượng càng giới hạn vào đối tượng đó càng bị giới hạn trong thực hành bấy nhiêu.
"
Cuốn sách gồm hai phần chính, Phần I là những bài viết của Tánh Hải dựa theo lời giảng từ Thầy Nguyễn Thế Đăng về pháp tu Chánh niệm tỉnh giác. Phần II là những bài giảng được ghi trực tiếp từ Thầy Nguyễn Thế Đăng, trong những lần Bát Quan Trai, mỗi tháng một lần, từ tháng 06 năm 2016 đến tháng 09 năm 2017. Đầu đề của mỗi đoạn mỗi chương trong cuốn sách là do Tánh Hải đặt.

“Thành ra nền tảng đó chính là cái sự sống của mình, chính là cái huệ mạng của mình; mình cứ sống nó đi, rồi mình sẽ thấy nó giải quyết mọi chuyện; đó, kinh điển nói là viên ngọc như ý là vậy; nó giải quyết tất cả mọi vấn đề. Vấn đề là bây giờ mình thấy rồi, mình phải thiền định làm sao đừng lìa cái thấy đó nữa, lần lần nó ít lìa, rồi mình sẽ thấy nó giải quyết trọn vẹn những vấn đề như thế nào.”

Chánh niệm tỉnh giác
Anh càng hiểu Phật Pháp bao nhiêu anh càng có trách nhiệm bấy nhiêu, anh thấy cái đó là bổn phận. Bổn phận chứ không phải là cái chuyện khoe khoang.
"
Phật Pháp là cả một cái lâu đài, mà có nhiều người chỉ mở cửa một vài phòng thôi mà đâu biết trong đó có cả trăm phòng trong đó.
"
Cuốn sách này được ghi lại từ năm buổi nói chuyện của Thầy, tác giả Nguyễn Thế Đăng, với các Phật tử và người đọc tại Hà Nội vào mùa Thu tháng 10 năm 2019. Nội dung cuốn sách được các học trò ghi lại từ các bản ghi âm trong xuyên suốt năm buổi nói chuyện, Thầy vừa giảng, vừa trả lời hoặc trực tiếp đối thoại.

“Và cái Hạnh là tất cả mọi mặt của mình từ ăn uống, nói năng, im lặng,... cho tới làm việc, tất cả mọi cái đó đều không lìa khỏi cái Nền tảng. Nền tảng đó chính là cái đạo tràng mà cái đạo tràng đó nó thường trực ở nơi mình đó, chớ không phải đạo tràng là ở chánh điện, ở một chùa nào hay ở một khung cảnh nào hết. Cái quan trọng nhất Thầy nhấn mạnh đến là cái Nền tảng, và Nền tảng đó phải thấy, quyết định là phải thấy.

Thành ra câu đầu tiên của ngài Garab Dorje là “Hãy nhận biết bản tánh của tâm”, bản tánh của tâm là Nền tảng.”

Thiền và Đại toàn thiện
Thành ra tâm mình nó càng lớn, càng rộng bao nhiêu cái sự cúng dường nó càng lớn bao nhiêu, thì cái nghiệp nó càng biến mất bất nhiêu, đó là sám hối. Vì vậy sám hối hay cúng dường, các pháp môn này là để làm cho thân tâm mình nó mở rộng ra, và càng ngày nó càng đi tới cái cội nguồn của nó.
"
Trong Phật giáo hay dùng chữ "vô ngại" là vậy đó. Pháp môn này nó không ngăn ngại với pháp môn khác. Là bởi vì sao, nó từ một nền tảng, nó ở trong một nền tảng. Chính trong nền tảng nên không ngăn ngại.
"

ĐẶT MUA SÁCH
CỦA TÁC GIẢ NGUYỄN THẾ ĐĂNG

ĐẶT MUA

Cảm ơn bạn đã ủng hộ Sách Thiện Tri Thức!

Đặt mua từ 20 sản phẩm trở lên, vui lòng liên hệ với
Hotline: 0328033988 (Zalo) để nhận ưu đãi về giá.
Cứ nghĩ lại về thầy của thầy là Hòa thượng Tây Tạng thầy thấy hổ thẹn lắm. Tại sao mình có thể bê bối như vậy, tại sao mình có thể làm biếng như vậy! Còn ngài, hầu như không hở chút thì giờ nào, không một chút thì giờ nào mà không làm lợi cho người khác. Cũng đơn giản lắm, nhiều bà lão lên rồi kể đủ thứ chuyện, nào là “con tôi bị chó cắn, bây giờ phải làm sao đây…”, thế mà ông ngồi ông nghe cả hai tiếng đồng hồ không mệt mỏi. Như thầy thì thầy bảo ra về giùm đi rồi bữa khác lên. Mình không có được cái nhẫn như mấy vị đó. Các vị có thể ngồi nghe ba chuyện vớ vẩn cả hai tiếng đồng hồ, “chồng tôi thế này, con tôi thế kia, rồi con tôi mới bị chó cắn…” mà ngài vẫn ngồi nghe điềm nhiên được. Thầy thấy như thế mất thì giờ lắm, mình không đủ cái nhẫn. Mà đó chính là tu chứ không gì xa xôi đâu, còn “tu nói” thì ai nói không được.

Thầy nhắc lại một câu đơn giản, định nghĩa “Bồ tát” là gì? Đó là “làm đúng như nói, nói đúng như làm”. Chỉ cần chừng đó thôi chứ đừng nói tôi thần thông, tôi bay lên cõi này cõi nọ mới là Bồ tát. Ở đời này chỉ cần chừng đó thôi, nhưng mình thua đời chứ đừng tưởng ngon đâu. Tu hành gì mà cứ tới hưởng thôi chứ không có trách nhiệm, mời hay năn nỉ mới tới. Mình tệ lắm!

Một trong những cái của Bồ tát giới là dầu bất kỳ ai giảng pháp Đại thừa thì mình phải tới nghe, trừ khi ở xa quá đi không nổi. Còn ở đây mình thấy đó, mời cũng không tới. Mà tại sao lại không tới, sao mức độ ù lì của mình nó nặng nề tới mức độ như vậy? Làm biếng quá! Cái thông minh chỉ dùng để biện hộ cho mình thôi, tôi vậy là vì thế này thế nọ. Thiệt ra đó là con ma đó. Mình lạm dụng kinh Phật, lạm dụng những ý tưởng này ý tưởng nọ để biện minh cho mình, biện minh cho cái tôi của mình. Phải thấy đó là mình bỏ cuộc, rõ ràng là mình bỏ cuộc chứ không vì lí do gì hết.

Trong kinh có nói, tu hạnh Bồ tát là không bỏ bất kể một chúng sanh nào, chứ đừng có nói là bỏ cả nhóm. Nghe câu đó soi gương lại mình thấy hổ thẹn quá phải không? Mạnh mẽ lên đừng có thua con ma nó nói: “Ông này mới tu mà đã lên trưởng nhóm rồi sai bảo tôi”. Đó là con ma nó nói chứ một người Phật tử không nói như vậy. “Anh là tiến sĩ còn tôi chỉ là cử nhân, nhưng năm nay người ta bầu tôi lên làm thì anh phải nghe lời tôi; chứ đừng có bảo tôi là tiến sĩ tôi không nghe theo anh vì anh chỉ là cử nhân”.

Không có làm theo chức vụ. Mà chức vụ đó có phải cả đời đâu, chỉ một năm thôi vậy mà nhiều khi mình chịu cũng không nổi. Cái nhẫn của mình nó kém vậy đó, mình sống theo bản năng vậy đó. Tôi chịu đựng ông này thì cũng chỉ có một năm thôi, năm sau tôi bầu ông khác lên, nhưng mà chịu không nổi rồi kiếm cớ này, kiếm cớ nọ đủ thứ.

Như ông đó vừa nói nghiệp phải không? Nghiệp đó chính là cái đó đó, cái “Tôi” hèn nhát của mình nó sinh ra nghiệp chứ không phải cái gì hết. Đừng đổ thừa cho nghiệp, làm vậy là anh chưa có trách nhiệm với cuộc đời anh. Thầy không cho phép nói đó là vì “nghiệp của tôi”, đó là anh đổ thừa.

Thầy nhắc chắc cả trăm lần rồi, ông Khổng Tử nói: “Người quân tử thì không oán trời, không trách người”, anh dám làm phải dám chịu. Trong đó cũng nói “đức trọng quỷ thần kinh”, đức của anh khiến quỷ thần cũng phải kinh. Ý thức nó láu lỉnh lắm, cứ đổ thừa cho nghiệp: nghiệp của tôi vậy cho nên tôi phải như vậy. Nghiệp cái quái gì, ai gây ra nghiệp? Tự nó lăn theo con đường đó rồi nó tự bào chữa cho mình.

Nhiều ông còn mang những cái cao cấp của Phật giáo ra để bào chữa, nói “không tu” nên tôi không cần tu, cần gì phải tu. Thực chất là “tu cái không tu” chứ không phải là không tu. Nói không tu là lọt vô đoạn kiến, Tây gọi đó là hư vô chủ nghĩa; không tu như vậy là hư vô chủ nghĩa. Tu cái không tu chứ không phải là không tu. Cái mình đang bàn ở đây không chỉ là chuyện thoát chết, mà thoát chết rồi anh cứu người như thế nào, chứ không phải lên bờ rồi tôi mắc võng để ngủ. Tranh đấu cả đời rồi, lên được tới bờ bên kia rồi, Yết đế Yết đế, mình qua tới bờ bên kia rồi, mệt lắm rồi thì thôi mắc võng nằm ngủ.

Đức Phật cũng còn ngần ngại cái này. Đọc sẽ thấy, khi Ngài giác ngộ, Ngài dòm quanh dòm quất thấy cái này khó quá, thôi không thuyết pháp nữa. Lúc đó trời Đế Thích mới xuống mời Ngài thuyết pháp. Đức Đế Thích đại diện cho tất cả chúng sanh mời Ngài như vậy. Ngài quan sát tất cả chúng sanh và thấy: “Có người thì y như hoa sen đang nằm dưới bùn, có người thì như hoa sen lên tới lưng chừng nước, có người thì như hoa sen lên tới mặt nước, có người thì như hoa sen đã lên khỏi mặt nước nhưng chưa nở…”. Vì câu đó mà Ngài nhận thấy “tất cả chúng sanh đều có Phật tánh” và Ngài quyết định thuyết Pháp. Và mình thấy đó, Ngài làm việc cho tới ngày cuối cùng. Ngài làm việc cỡ như vậy đó. Thử hỏi xem Ngài đi bộ bao nhiêu ngàn cây số? Chắc cũng phải mấy vòng trái đất bởi vì ngày nào Ngài cũng đi bộ chứ không phải chạy xe có xăng như mình bây giờ.

Ngày cuối cùng có một vị nào đó đến xin Ngài xuất gia, Ngài nằm và không dậy được nên Ngài giao lại cho ngài Xá Lợi Phất xuất gia cho ông đó. Nghĩa là Ngài làm việc cho tới ngày cuối cùng. Nhìn lại cuộc đời mình mới thấy đúng là mình rong chơi nhiều quá, có làm việc gì đâu.

Vấn đề không phải là mình tự thoát, mà thoát rồi thì phải làm gì. Thầy hỏi thẳng, anh ngộ để làm gì? Không phải anh ngộ chỉ để làm mấy cái việc ích kỷ, không phải cấp cho anh bằng cử nhân rồi anh về anh lập gia đình, anh mua xe hơi, làm cái nhà… Vậy bằng cử nhân để làm gì, ngộ làm cái gì? Phải giác tha, nghĩa là giác cho người khác, mặc dù cái giác đó cũng được ít thôi, đó mới là tu, mới tự giác. Không phải giác tha trước rồi mới tự giác sau, hay tự giác trước rồi mới giác tha sau, Bồ tát hạnh là vậy. Giác tha đi rồi từ từ sáng ra, chứ không phải đợi thành Phật rồi tôi mới làm việc. Có ông đó ưa nói “đồng khởi”, phải áp dụng nó trong này: Tự giác và giác tha đồng khởi, khi giác tha thì nó đồng khởi với tự giác.

Mình đang ngồi ở đây, có được cái chùa, có cái này cái nọ, đó là công sức của ai? Không phải chỉ là công sức từ đời Sư tổ cho tới Hòa thượng Tây Tạng rồi tới thầy, không phải chỉ có chừng đó đâu. Đây là công sức suốt hơn 2.600 năm nay của tất cả các vị vì Phật giáo. Ví dụ, không có ngài Huyền Trang đi từ Trung Hoa sang Ấn Độ để học và dịch kinh sách thì bây giờ mình lấy đâu ra kinh sách mà đọc. Đó, kinh khủng lắm.
Thầy nói Thầy giỏi hơn anh chẳng hạn, đó là Thầy bất bình thường. Chứ bình thường là như nhau hết, bình thường tâm. Mục tiêu của tất cả mọi cái tu hành là để đạt tới cái bình thường tâm đó, còn phương tiện tính sau. Phương tiện là sao, nó phải đòi hỏi cơ duyên mình với một vị thầy. Cái này nó bắt đầu vô thế giới phân biệt đa đoan thì nó nhiều thứ lắm. Có một vị thầy, rồi vị thầy đó hợp với mình hay không? Nhiều khi ông dạy một món là mì không à. Mì xào, mì nước, mình thì đòi nấu phở là ổng chịu thua. Phải có một vị thầy, rồi phải có tin tưởng phương tiện ấy. Đó, phương tiện thiếu gì, mấy vị Tây Tạng qua đây anh có đi quán đảnh không, anh cóthấy không? Nếu như mình thấy, có rất nhiều phương tiện. Nhưng nhiều khi mình học chung chung vậy thôi, chứ còn để mà có một phương tiện với một vị thầy phải theo dõi sát nút. Cũng giống như huấn luyện bóng đá chẳng hạn, phải theo dõi sát nút. Cái may mắn là được gặp huấn luyện viên, phước mình nhiều thì gặp huấn luyện viên giỏi như ông gì bây giờđó, ông Hàn Quốc đó. Chứ trước đó là những huấn luyện viên cũng gì gì đó, cũng thua nhiều lắm. Ông này là huấn luyện viên giỏi. Thứ hai nữa là, cái nhân duyên, hình như ổng cũng có nhân duyên với Việt Nam. Ông ưa người Việt Nam thành ra ông cũng bất kể chuyện tiền bạc gì đó, ổng cũng bớt bớt lại, mình mới có ổng. Thành ra phải cần một huấn luyện viên, và huấn luyện viên là như vậy đó.

Ngay một vị bên Nam tông cũng vậy, khi nhận đệ tử vô xuất gia chẳng hạn, là phải quan sát nó 15 ngày để coi thử nó hợp với pháp môn nào. Ví dụ mình nói mình thích quán bất tịnh lắm nhưng anh này là đầu óc nó hay nghĩ tới người khác giới cho nên vừa mới quán bất tịnh là nó liền bắt đầu nổi cái dục lên liền. Hoặc là anh này sân lắm, thìmình phải coi pháp môn nào cho nó bớt cái sân đi. Cho nên, đối với Phật giáo có gọi là tám vạn bốn ngàn pháp môn. Nên nhớ, tám vạn bốn ngàn pháp môn đó cùng chung phát xuất từ một nền tảng duy nhất là Pháp thân và có bổn phận đưa đệ tử, đưa người đó trở lại Pháp thân của tất cả chư Phật. Thành ra cái phương tiện làkhoan đãchớ đừng vội nóng. Đó, mình tới, theo như mấy vị đó là mình phải cúng dường, mình phải đủ thứ rồi người ta mới từtừ. Còn cái này, phương tiện của Đại toàn thiện là gì? Nãy giờ mình nói rồi: mắt nhìn thấy cái gì, đó chính là Đại toàn thiện; mũi ngửi cái gì, đó chính là Đại toàn thiện; tai nghe cái gì, đó là Đại toàn thiện. Nên nhớ Đại toàn thiện cũng giống như Thiền là, nói theo đúng chữ của Tây Tạng, làdùng “Quả thừa”. Cái thừa của Quả, mình đi từquảđi ra, chứ không phải “Nhân thừa” là làm ra các Ba-la-mật để đạt tới Phật quả. Mà đây mình xài sang, mình là đi từ quả đi ra, Ba-la-mật chỉ là sự biểu lộ. Sáu Ba-la-mật, hay mười Ba-la-mật hay trăm ngàn Ba-la-mật cũng chỉ là sự biểu lộ của tự tánh của mình thôi. Mình đi từ đó chứ không phải đi từ nhân thừa. Nhân là nguyên nhân đó, mình đi tích góp nguyên nhân cho tới ngày giàu, phải không? Bây giờ đi từ quả là sao? Từ quả là nếu bạn có đủ lòng tin, bạn mua trả góp cái nhà đó đi, ngày mai bạn dọn qua ở liền. Còn bây giờ màtích góp rồi nhiều khi cả đời cũng không đủ tiền để mua cái nhà đó. Quả thừa là đi từ quả, đi từ Pháp thân của tất cả chư Phật đi ra, chứ không phải đi từ ngoài, từ tất cảcác tướng mà đi vô dần dần. Và để ý, tất cả mọi kinh điển nào mà cao cấp đều là đi từ quả thừa hết. Ví dụ kinh Pháp Hoa: Long Nữ chỉ cần cúng dường đức Phật một hạt châu thôi là thành Phật liền. Cái đó nó ngoài tầm tưởng tượng của mình, ngoài đủ thứ hết, phải không? Thành ra vậy, cái niềm tin rất là quan trọng. Quả thừa, chứ không phải là đi từ phương tiện. Cái quả đó nó mới sinh ra các phương tiện, cái nền tảng nó mới sinh ra các phương tiện. Bây giờ, mình đi từ nền tảng đi ra, phương tiện chỉ là cái dụng của tôi thôi. Ví dụ như: những cái này là, tất cả chỉ là phương tiện chứ nó không phải là tôi, không phải là Thầy đây. Trưa Thầy dùng phương tiện khác, dùng cái tô, cái chén, đũa. Phương tiện có thể thay đổi, nhưng mà nền tảng là bất biến. Thành ra vậy, Phật giáo hay dùng chữ “tùy duyên bất biến, bất biến tùy duyên” là vậy. Bất biến là cái nền tảng nó bất biến. Còn tùy duyên thì… Ví dụ cụ thể nè: Thầy ra ngoài này thì Thầy tu cái khác chứ, Thầy dùng phương tiện khác chứ, phải không? Còn như ngài Garchen, ngài ở trong tù 20 năm. Trong tù, anh nào mà tỏ là mình tu là bị xử tử liền, ngài nói trong cuốn Tuệ Đăng Tỏa Chiếu. Thành ra ngài tu ngài không có phương tiện gì cả, phải không? Ai cho anh đeo xâu chuỗi, ai cho anh niệm chú, ai cho anh lễ lạy! Không có một phương tiện! Mà tại sao ngài đắc quả trong cái cảnh tù tội như vậy? Không cho mặc áo tu, không cho ăn chay, nghĩa là nhìn bề ngoài như bất kỳ một tù nhân nào khác. Mà ở vậy 20 năm, nhưng trong đó ngài gặp vị thầy của ngài. Và vị thầy đó truyền cho ngài cái Đại toàn thiện và ngài đã chứng ngộ cái Đại toàn thiện đó trong khi ở tù. Phương tiện gì đâu? Như hồi nãy Thầy nói đó, câu chuyện của ngài Patrul với đệ tử đó:

 – Ông có nghe tiếng chó sủa dưới thung lũng không?
 – Dạ có
 – Ông có thấy sao trên trời không?
 – Dạ có
 – Đó chính là bản tánh của tâm ông!

Phương tiện gì đâu? Không có một phương tiện nào hết. Thầy đã nói rồi đó. Bởi vì khi bạn mà tin được tất cả đây là biểu lộ của tánh Không thì tất cả đây đều là phương tiện. Cho nên mình để ý mấy vị thiền sư là họ có gì họ làm nấy à. Bởi vì tất cả đều là biểu lộ của cái ấy, của tánh Không, của ánh sáng và của năng lực. Thành ra mấy vị thiền sư hồi xưa đó, hỏi Phật pháp là gì, vị ấy đưa cây phất thủ lên vậy thôi à. Chẳng lẽ bây giờ không có cây phất thủ, rồi nói “đệ tử đâu, thị giả đâu đem cây quạt máy lại cho Thầy!” Ơ, gì vậy? Nó không lệ thuộc phương tiện, bởi vì tất cả phương tiện nó do nền tảng lưu xuất ra nên anh chỉ cần nắm cái quả là cái nền tảng thôi thì anh có tất cả là phương tiện. Như ngày hôm qua Thầy nói đó, thấy mấy vị A-la-hán không. Thấy mấy cái tượng đó, 18 tượng có vị thì nhổ râu vầy nè, có vị thì lấy cây gì ngoáy lỗ tai nè, đó là phương tiện đó. Chẳng qua mình không hiểu thôi, phải không? Ngồi thì ngồi thế lung tung hết chứ cũng chẳng có cái thế nào cố định hết. Tất cả đều là phương tiện. Vậy mới giàu được, còn nếu như bạn chỉ nghĩ vô một hai phương tiện thì bạn ít giàu lắm. Bạn giàu là bạn phải có tất cả phương tiện.

Trich doan hay

.

-

đặt mua những ẤN PHẨM khác của sách thiện tri thức

đặt mua những ẤN PHẨM khác của sách thiện tri thức

MUA NGAY

©2024 Bản quyền thuộc về Sách Thiện Tri Thức

CÔNG TY XUẤT BẢN SÁCH THIỆN TRI THỨC

Địa chỉ: số 141, ngõ 325 Kim Ngưu, Hai Bà Trưng, Hà Nội

Hotline: + 84328 033 988

Email: contact@thientrithuc.com.vn

Website: https://thientrithuc.com.vn

HỆ THỐNG PHÁT HÀNH